Chu Tái U nhìn đến mê mẩn, thân thể bất giác lại ghé sát lên trước thêm một chút. Chỉ thấy trên sa bàn, ngoài “Chức Ảnh chân nhân” cầm kiếm và gã nam tu cơ bắp cuồn cuộn khi nãy, còn rải rác không ít hình nhân với đủ loại tạo hình khác nhau. Có “Lạc Hồng chân quân” dung mạo tuấn mỹ, bên người lơ lửng hai quả cầu sáng; có “đan sư” tay nâng dược đỉnh, mày mắt ôn hòa; cũng có vài kẻ mặt mũi hung dữ, chỉ liếc qua cũng biết chẳng phải hạng hiền lành gì.
Hai người đang đối dịch hiển nhiên đều là tu sĩ, ai nấy đều hết sức chăm chú. Một người trầm ngâm chốc lát, rồi từ chiếc hộp gỗ nhỏ bên cạnh nhón lấy một viên ngọc xúc tử tinh xảo, miệng lẩm nhẩm niệm gì đó, đoạn ném vào trong sa bàn. Ngọc xúc tử rơi xuống mép sa bàn, quay tít mấy vòng rồi dừng lại, hiện ra bốn điểm.
“Chậc, vận khí kém mất rồi.” Người tung xúc tử lắc đầu.
Chu Tái U tò mò quay sang hỏi một hán tử đứng bên cạnh xem rốt cuộc là thế nào. Người kia cũng rất thích chuyện trò, lập tức giải thích:




